Home / Tài liệu học tập / Văn mẫu lớp 10 / Phát biểu cảm nghĩ về người mẹ của em

Phát biểu cảm nghĩ về người mẹ của em

Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ về người mẹ của em.

Bài làm

Tình yêu thật kì diệu. Có người yêu cha, có người yêu mẹ, có người yêu bà, có người yêu ông, có người yêu ngôi trường đang học, có người yêu quê, lại có người yêu chính mình… Phải, con người luôn sống giữa muôn vàn loại tình yêu khác nhau. Và với em lúc này đây, mẹ là người tôi yêu nhất.

Cuộc đời mỗi người có thể gặp biết bao người phụ nữ khác nhau, nhưng mẹ luôn là người phụ nữ vĩ đại nhất. Mẹ sinh ra ta, cho ta tình yêu, cho ta cuộc sống. Mẹ “mang nặng đẻ đau” suốt chín tháng mười ngày để ta được hít thở, được tồn tại. Mẹ cho ta dòng sữa ngọt ngào để ta khỏe mạnh lớn lên. Mẹ dạy ta điều hay lẽ phải. Mẹ dõi theo ta mỗi bước đi trước cuộc đời. Khi ta vấp ngã, mẹ lại cho ta bờ vai.

phat bieu cam nghi ve nguoi me cua em - Phát biểu cảm nghĩ về người mẹ của em
Phát biểu cảm nghĩ về người mẹ của em

Tôi lớn lên khỏe mạnh và giỏi giang, nhưng ngược lại tuổi xuân mẹ ngày ngày qua đi. Mẹ năm nay đã mới ngoài 35 nhưng giống như người ta hay nói, mẹ nhìn “già trước tuổi”. Mẹ tôi không phải là người phụ nữ có ngoại hình đẹp trong mắt mọi người. Dáng người mẹ nhỏ bé, gầy guộc. Trên khuôn mặt mẹ, mỗi nếp nhăn là một dấu hằn của nỗi khó nhọc, vất vả. Đôi bàn tay mẹ rám nắng, thô nháp vì cuộc sống mưu sinh. Mẹ lại hay cười. Có lẽ, mẹ đẹp nhất khi cười. Nụ cười khiến khuôn mặt mẹ sáng hẳn lên. Với tôi, mẹ cười còn đẹp hơn cả mấy cô hoa hậu hay diễn trên màn hình vô tuyến.

Xem thêm:  Top 10 Cuốn sách hay nhất về thầy cô giáo nhân dịp 20-11

Nhà bà ngoại nghèo, mẹ phải lấy chồng sớm. Khi còn bằng tuổi tôi, mẹ đã cưới ba rồi sinh ra tôi. Mẹ không được học hành nhiều nhưng những kiến thức về lối sống, đạo đức, ứng xử mẹ là người giàu có hơn ai hết. Mẹ dạy tôi đánh răng, rửa mặt đúng cách. Mẹ dạy tôi cách gấp quần áo, chăn gối thế nào cho đẹp. Mẹ hướng dẫn tôi lập thời gian biểu. Mẹ nhắc nhở tôi kiểm tra đồ dùng đầy đủ trước khi tới lớp. Đó là những bài học tuy nhỏ nhặt nhưng là điều cơ bản con người ai cũng phải biết.

Tôi vẫn nhớ cái ngày đầu tiên tôi vào lớp 1. Đó là sự kiện tôi sẽ không bao giờ quên. Ngày đầu tiên cắp sách tới trường, tôi không giống như đứa bé trong bài hát queb thuộc: “Ngày đầu tiên đi học, em nước mắt nhạt nhòa…” bởi tính tôi khá bạo dạn, lại ham chơi. Vừa tới cổng trường, tôi háo hức chào mẹ thật nhanh rồi lao vào chỗ chúng bạn học cùng lớp mẫu giáo. Sự háo hức đó khiến tôi quên mất nhiệm vụ học tập. Giờ học đầu tiên của đời học sinh, tôi là đứa ồn ào nhất lớp. Tôi cười đùa với mấy đứa bạn thân, tôi chọc ghẹo thằng bạn đang mếu máo vì nhớ mẹ, tôi còn bắt chuyện với những người bạn mới. Cô giáo chủ nhiệm phải liên tục nhắc nhở tôi.

Kết thúc buổi học đầu tiên, sau khi vui vẻ chào các bạn, tôi lao ra cổng chờ mẹ đón về. Từ xa, tôi thấy cô chủ nhiệm vừa nói gì đó với mẹ rồi rời đi. Tôi đi tới gần, mẹ đáp lại lời chào của tôi bằng nụ cười trìu mến. Rồi nét mặt mẹ bỗng trở nên nghiêm nghị. Mẹ nói: “Hôm nay cô giáo chủ nhiệm phản ánh lại với mẹ, trong suốt buổi học con nhiều lần gây ồn ào, mất trật tự khiến các bạn không tập trung học tập.” Tim tôi đập nhanh, tôi cố nghĩ ra lí do nào đó đề giải thích. Nhưng chưa kịp nói điều gì, mẹ lại tiếp lời: “Hôm nay mẹ không đèo con về nữa, mẹ sẽ dắt xe đi bộ cùng con, trên đường về hãy nghĩ xem con làm sai điều gì? Nào, đi thôi, về nhà hãy trả lời cho mẹ nghe.” Thế là mẹ im lặng dắt tay xe đi, tôi lặng lẽ bước theo mẹ. Mỗi vòng bánh xe đạp quay, tôi lại nhớ vẻ mặt khó chịu của các bạn trong lớp và những lời nhắc nhở có phần gắt gỏng của cô. Dừng chân trước cổng nhà, tôi xấu hổ, cúi mặt, rưng rưng nước mắt, mếu máo:

Xem thêm:  Đọc truyện Tấm Cám, anh(chị) suy nghĩ gì về cuộc đấu tranh giữa cái thiện và cái ác, giữa người tốt và kẻ xấu trong xã hội xưa và nay?

– Con sai rồi mẹ ơi, trong lớp con đã nói chuyện cười đùa với các bạn, không tập trung học bài, không nghe lời cô giáo.

– Vậy con phải làm gì để sửa sai?

Tôi thút thít:

– Mai con sẽ đến xin lỗi cô và các bạn.

Dưới nền đất, một giọt nước nóng hổi nhỏ xuống “tách”, tôi ngẩng mặt lên nhìn mẹ, nước mắt ứ đầy trên hai hốc mắt xám xịt mẹ. Tôi òa khóc:

– Con xin lỗi mẹ, con sai rồi. Con làm mẹ buồn rồi…

Mẹ ôm lấy tôi, một cái ôm thật chặt. Cảm xúc lúc đó thật khó tả. Đó là khoảnh khắc kì diệu và thiêng liêng nhất trong cuộc đời tôi.

Mẹ à, con thực sự rất biết ơn những công lao của mẹ. Những gì con có được ngày hôm nay đều là công lao của mẹ. Con hứa sẽ học hành thật tốt để không phụ công mẹ đã vất vả, tảo tần nuôi dạy con từng ngày.

Những ngôi sao thức ngoài kia

Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con

Đêm nay con ngủ giấc tròn

Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.

(“Mẹ” – Trần Quốc Minh – 1972)

Hình ảnh người mẹ đã trở thành nguồn cảm hứng sáng tác vô tận cho bao nhà văn, nhà thơ Việt Nam. Con không phải nhà thơ, cũng không phải nhà văn, nhưng trong tim con mẹ luôn là hình ảnh đẹp nhất và cao quý nhất. Con yêu mẹ nhất trên đời.

Xem thêm:  Giải thích chứng minh Truyện cổ tích là những giấc mơ đẹp

Hoài Lê

Check Also

37357343 9357296624x683 310x165 - Bình luận câu thơ của Tố Hữu: Ôi! Sống đẹp là thế nào hỡi bạn?

Bình luận câu thơ của Tố Hữu: Ôi! Sống đẹp là thế nào hỡi bạn?

Bình luận câu thơ của Tố Hữu: Ôi! Sống đẹp là thế nào hỡi bạn? …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *