Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương

15

Đề bài: Cảm nhận của em về nhân vật Vũ Nương trong tác phẩm “Chuyện người con gái Nam Xương” của Nguyễn Dữ.

Bài làm

Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương – Tác phẩm “Chuyện người con gái Nam Xương” của Nguyễn Dữ đã thể hiện thành công vẻ đẹp cũng như số phận bi kịch của người phụ nữ phong kiến xưa thông qua nhân vật Vũ Nương – một người phụ nữ đẹp người đẹp nết tưởng chừng sẽ hạnh phúc nhưng lại có kết cục bi thương.

“Chuyện người con gái Nam Xương” của Nguyễn Dữ đã tạc vào lịch sử văn học Việt Nam hình ảnh một Vũ Nương, đại diện vẻ đẹp và số phận của biết bao người phụ nữ Việt Nam xưa.

Nguyễn Dữ giới thiệu khái quát về nhân vật Vũ Nương theo cách khá truyền thống. Nàng tên “Vũ Thị Thiết, người con gái quê ở Nam Xương”, “tính đã thuỳ mị, nết na, lại thêm tư dung tốt đẹp”. Chồng Vũ Nương là Trương Sinh, Có “tính đa nghi”. Thông qua việc kể lại một loạt việc làm và lối ứng xử của Vũ Nương, tác giả đã chứng minh nhận định đó.

Trước hết, Vũ Nương là người phụ nữ đoan trang, xinh đẹp. Tuy rằng gia đình Vũ Nương “con nhà kẻ khó”, về làm dâu cho nhà họ Trương “hào phú”, hai bên không “môn đăng hậu đối” nhưng Trương Sinh vì mến mộ nhan sắc của Vũ Nương nên mới cưới nàng về.

Xem thêm:  Cảm nhận 6 câu thơ cuối bài Cảnh Ngày Xuân

Gặp lúc binh đao loạn lạc, Trương Sinh ra trận, Vũ Nương ở nhà hết mực chăm sóc mẹ chồng như cha mẹ đẻ. Khi mẹ chồng mất, nàng lo ma chay tế lễ đầy đủ, không để điều tiếng gì. Như vậy, Vũ Nương cũng là một người con có hiếu.

Mang nỗi buồn của người chinh phụ, Vũ Nương giống như người con gái trong “Chinh phụ ngâm khúc” của Đoàn Thị Điểm:

“Nhớ chàng đằng đẳng đường lên bằng trời

Trời thăm thẳm xa vời khôn thấu

Nỗi nhớ chàng đau đáu nào xong”

Và hơn nữa, Vũ Nương còn là một người mẹ rất mực yêu thương con. Sinh con đầu lòng trong cảnh chồng đi xa, Vũ Nương một mình bươn chải, lo toan mọi thứ. Hằng đêm, khi con nàng là bé Đản nhớ cha, Vũ Nương thường chỉ vào cái bóng trên tường và nói đó là cha Đản. Lòng thương con khiến Vũ Nương không muốn con mình phải chịu nỗi tủi hờn không cha biến thành hành động rất đỗi hồn nhiên, chân thật.

Loading...

Tóm lại, Vũ Nương được mang vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam đẹp người đẹp cả nết, luôn trọn đạo hiếu nghĩa, tần tảo, chu toàn trong mọi việc.

Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương

Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương

Mặt khác, Nguyễn Dữ còn cho thấy Vũ Nương mang số phận và nỗi đau chung của người phụ nữ phong kiến.

Khi Trương Sinh trở về, thấy bé Đản gọi vu vơ “cha Đản” nên đem lòng hoài nghi Vũ Nương. Trương Sinh đã “mắng nhiếc, đánh đuổi nàng đi”. Cũng như nhiều người mang nỗi oan ức, Vũ Nương phân trần tấm lòng trinh bạch nhưng Trương Sinh bỏ ngoài tai. Hàng xóm láng ghiềng cũng hết lời khuyên can cho Vũ Nương. Nhưng tất cả đều vô ích.

Xem thêm:  Giải thích câu tục ngữ Thương người như thể thương thân

Vũ Nương rơi vào cảnh không còn con đường nào khác để đi. Nếu như bi kịch của người nông dân là mất đất thì bi kịch của người phụ nữ xưa là bị nhà chồng từ bỏ vì nghi ngờ không giữ đạo. Vũ Nương rơi vào bi kịch nặng nề nhất của người phụ nữ chỉ vì một hành động vô tư xuất phát từ lòng thương con.

Lựa chọn của Vũ Nương cũng là lựa chọn không thể nào khác được của người phụ nữ. Cái chết! Nàng than rằng “kẻ bạc mệnh này duyên hẩm hiu…” rồi gieo mình xuống dòng sông mong lấy cái chết rửa sach oan tình. Con đường tiêu cực nhất, bế tắc nhất và điển hình nhất.

Chi tiết cuối truyện khi Vũ Nương được Linh Phi cứu, nhờ Phan Lang gửi hộ lời giải thích với chàng Trương sau đó Trương Sinh hối cải, lập đàn giải oan cho Vũ Nương có lẽ là chút “vớt vát” muộn màng cho nỗi đau của người phụ nữ. Phải, họ đã được giải oan và giải thoát nhưng nỗi đau họ phải mang sẽ còn mãi nơi hậu thế.

Tóm lại, “Chuyện người con gái Nam Xương” khá thú vị với những chi tiết kì ảo, hoang đường nhưng rất gần gũi, chân thật, đậm chất dân gian. Hình tượng nhân vật và diễn biến nội tâm của Vũ Nương được thể hiện rất sâu sắc, xác đáng. Qua đó, người đọc có thể thấy tấm lòng nhân đạo sâu sắc của tác giả. Đồng thời, Nguyễn Dữ đã phê phán mạnh mẽ những người đàn ông gia trưởng, vô học chế độ phong kiến bảo hộ cho những kẻ vô học đó.

Xem thêm:  "Văn hóa chính là cái còn lại khi người ta quên hết, chính là cái còn thiếu khi người ta đã học đủ cả" (Edouard Herriot). Trình bày suy nghĩ của em về...

Hoài Lê

Loading...

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây