Home / Tài liệu học tập / Văn mẫu lớp 10 / Cảm nhận của em về đoạn trích Trao Duyên

Cảm nhận của em về đoạn trích Trao Duyên

Đề bài: Cảm nhận của em về đoạn trích "Trao duyên" trong tác phẩm “Truyện Kiều” của Nguyễn Du.

Bài làm

Cảm nhận của em về đoạn trích Trao Duyên – Công ơn sinh thành bao giờ cũng cao cả và vĩ đại nhất, vì vậy mà tình yêu kia có đẹp đến mấy thì một người con hiếu thảo vẫn quyết định chọn chữ “Nghĩa” để trả ơn bố mẹ. Đó là quan điểm sống sâu sắc của Nguyễn Du. Từ việc đặt nhân vật Thúy Kiều vào tình huống éo le, Nguyễn Du đã bày tỏ quan điểm ấy và đưa ra giải pháp thỏa lòng người để giải quyết mâu thuẫn phức tạp này thông qua một đoạn trích “Trao duyên” trong tác phẩm “Truyện Kiều”. Kiều đã quyết định trao duyên cho em gái Thúy Vân.

Trao duyên là hành động quen thuộc và phổ biến trong xã hội, đặc biệt là xã hội phong kiến xưa kia. Nó vừa là nét văn hóa vừa là phong tục tốt đẹp của con người. Trao duyên thường xảy ra khi nam và nữ yêu nhau, quyết định trao kỉ vật nào đó để thề nguyền mãi mãi chung tình. Thế nhưng, trong đoạn trích “Trao duyên”, Nguyễn Du nói đến một cái duyên được trao rất khác, rất trái “Luân thường đạo lí” nhưng thấm đẫm đau thương của số kiếp.

Ông tơ bà nguyệt se tơ kết tóc nối duyên đôi trai tài, gái sắc là Kim Trọng – Thúy Kiều. Thế nhưng ở đây Thúy Kiều đã nối cái duyên của mình cho em gái Thúy Vân. Số phận hẩm hiu, chuân chuyên đẩy Kiều vào bước “bán thân” để chuộc cha. Để trọn nghĩa, vẹn tình, để đền đáp những ân tình của chàng Kim mà nàng đành “cắn răng” cậy nhờ Thúy Vân giúp mình tiếp nối duyên hồng.

“Cậy em em có chịu lời.

Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa”

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Quy hứng

Hai câu thơ đầu cho thấy những hành động của Thúy Kiều thật khác bình thường. Xưa nay con cháu quỳ lạy trước ông bà, tổ tiên là lẽ thường nhưng chưa chị quỳ lạy em gái thì thật hiếm thấy. Điều này thể hiện điều cầu xin cũng sẽ thật khác thường. Nàng Kiều như đang quỳ gối hạ thấp bản thân mình để cầu xin em, van lơn Vân chấp nhận lời thỉnh cầu. Có lẽ, cái “cậy” kia mang ý nghĩa ép buộc Thúy Vân phải làm nhiều hơn là nhờ vả. Những từ như “cậy”, “ngồi lên”, “lạy”, “thưa” khiến cái nhờ vả kia càng nặng hơn gấp bội.

Kiều từ từ giãi bày những tâm tư tình cảm tận sâu trong đáy lòng của nàng:

“Giữa đường đứt gánh tương tư

Keo loan chắp mối tơ thừa mặc em

Kể từ khi gặp chàng Kim

Khi ngày quạt ước khi đêm chén thề

Sự đâu sóng gió bất kì,

Hiếu tình khôn lẽ hai bề vẹn hai. ”

Trong lời thơ ta đã thấy xót xa về mối tình duyên lỡ dở. Chữ “Hiếu” mà Kiều bảo toàn với cha mẹ lại mang nét mực của chữ “Tình” phụ chàng Kim. Chàng Kim ấy vẫn đang chịu tang nơi quê nhà làm tròn đạo hiếu mà không hề hay biết những chuyện nơi đây. Kiều mong Vân có thể nối duyên bù đắp những gì của mình vẫn còn vương nợ tình yêu của Kim Trọng.

cam nhan cua em ve doan trich trao duyen - Cảm nhận của em về đoạn trích Trao Duyên

Cảm nhận của em về đoạn trích Trao Duyên

Thực tế, dù cho là chị em ruột thịt đi chăng nữa mà phải tiếp “mối tơ thừa” thì thật là quá nhẫn tâm. Nhưng Kiểu không còn lựa chọn nào khác. Kiều đành “mặc em”. Chỉ có cách đó mới có thể “hai bề vẹn hai”. Chính điều đó càng làm cho Thúy Vân chẳng thể nào chối từ:

“Ngày xuân em hãy còn dài

Xót tình máu mủ thay lời nước non

Xem thêm:  Kể lại một câu chuyện mà em đã làm bố mẹ phiền lòng

Chị dù thịt nát xương mòn

Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây!”

Tuy mới tuổi “Xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê”, tuổi mà con người ta tràn đầy sức sống yêu đời thì Kiều lại nói tới chuyện “thịt nát xương mòn”, “ngậm cười chín suối”. Kiều dường như đã xác định được con đường mà nàng sắp phải đặt chân đến không còn yên bình như những ngày tháng trước đây nữa. Kiều tha thiết mong vân xót “máu mủ” mà hãy chấp nhận lời thỉnh cầu ngang trái này.

Những vật kỉ niệm trước kia Thúy Kiều và Kim Trọng trao nhau nay Kiều trao lại cho em trong nỗi tiến nuối đau thương:

“Chiếc vành với bức tờ mây

Duyên này thì giữ vật này của chung

Dù em nên vợ nên chồng

Xót người mệnh bạc ắt lòng chẳng quên

Mất người còn chút của tin

Phím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưa”

Hai thứ đồ vật “chiếc vành” và “tờ mây” là những kỉ vật tình yêu của Kiều và Trọng. Dẫu đã trao cho Thúy Vân những kỉ vật ấy nhưng Kiều vẫn có chút tham lam mong rằng nó sẽ là của chung. Cái tham lam của Kiều không khiến lòng người phẫn nộ mà thấy day dứt khôn cùng. Phải trao đi vật không muốn trao và ép người phải nhận thứ không muốn nhận thì thật nặng nề và mệt mỏi. Tình yêu là tình cảm của hai người nay buộc nó phải xẻ làm ba.

Kiều đau đớn nghĩ đến cái chết:

“Mai sau dù có bao giờ

Đốt lò hương ấy so tơ phím này

Trông ra ngọn cỏ lá cây

Thấy hiu hiu gió thì hay chị về

Hồn còn mang nặng lời thề

Nát thân bồ liễu đền nghì trúc mai

Dạ đài cách mặt khuất lời

Rảy xin chén nước cho người thác oan”

Những từ như “lò hương”, “hiu hiu gió”, “hồn”, “nát thân”, “khuất”, “thác oan”… đều nói tới cái chết và linh hồn người chết. Sóng gió cuộc đời có thể cuốn tan sự sống của Kiều đi mãi mãi. Kiều ý thức được điều đó. Kiều có thể sẽ chết nhưng chắc chắn là cái chết oan khuất. Kiều mường tượng ra tương lai linh hồn không thể siêu thoát mà cứ vấn vương trên cõi trần. Kiều sẽ về trên ngọn gió hiu hiu, khi ấy chỉ mong Kim Trọng và Thúy Vân hãy rót một chén rượu dâng lên cho “người thác oan” là Thúy Kiều.

Xem thêm:  Dàn ý bài: Phân tích bài ca dao sau “Cưới nàng anh toan dẫn voi .."

Như vậy, qua đoạn trích “Trao duyên”, Nguyễn Du đã bộc lộ rõ nét tâm trạng tiếc nuối, xót xa, đau đớn khi phải dứt tình, trao duyên lại cho Thúy Vân và niềm dự cảm bất an về tương lai của Thúy Kiều. Đồng thời, đoạn thơ cũng phần nào cho thấy nỗi căm phẫn về xã hội phong kiến bất công, chà đạp lên tình yêu đôi lứa cao đẹp và thân phận nhỏ bé của người phụ nữ. Đó cũng chính là một trong những biểu hiện của tấm lòng nhân đạo sâu sắc của tác giả Nguyễn Du.

Hoài Lê

Check Also

52043129 09 1024x682 1 310x165 - Bình luận câu thơ của Tố Hữu: Ôi! Sống đẹp là thế nào hỡi bạn?

Bình luận câu thơ của Tố Hữu: Ôi! Sống đẹp là thế nào hỡi bạn?

Bình luận câu thơ của Tố Hữu: Ôi! Sống đẹp là thế nào hỡi bạn? …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *